Nguyễn Hoàn Triều –1914515
Phạm Ngọc Danh –1912569
Đặng Nhật Minh – 1914495
Nguyễn Hoàng Hiệp – 1914
An excerpt from
A Clean, Well-Lighted Place
Ernest Hemingway
It was very late and everyone had left the cafe except an old man who sat in the
shadow the leaves of the tree made against the electric light. In the daytime the
street was dusty, but at night the dew settled the dust and the old man liked to sit
late because he was deaf and now at night it was quiet and he felt the difference.
The two waiters inside the cafe knew that the old man was a little drunk, and
while he was a good client, they knew that if he became too drunk, he would
leave without paying, so
they kept watch on him. "Last week he tried to commit suicide," one waiter said.
"Why?"
"He was in despair."
"What about?"
"Nothing."
"How do you know it was nothing?"
"He has plenty of money."
They sat together at a table that was close against the wall near the door of the
café and looked at the terrace where the tables were all empty except where the
old man sat in the shadow of the leaves of the tree that moved slightly in the
wind. A girl and a soldier went by in the street. The street light shone on the
brass number on his collar. The girl wore no head covering and hurried beside
him.
"The guard will pick him up," one waiter said.
"What does it matter if he gets what he's after?"
"He had better get off the street now. The guard will get him. They went by five
minutes ago."
The old man sitting in the shadow rapped on his saucer with his glass. The
younger waiter went over to him.
"What do you want?"
The old man looked at him. "Another brandy," he said.
"You'll be drunk," the waiter said. The old man looked at him. The waiter went
away.
"He'll stay all night," he said to his colleague. "I'm sleepy now. I never get into
bed before three o'clock. He should have killed himself last week."
The waiter took the brandy bottle and another saucer from the counter inside
the cafe and marched out to the old man's table. He put down the saucer and
poured the glass full of brandy.
"You should have killed yourself last week," he said to the deaf man. The old
man motioned with his finger. "A little more," he said. The waiter poured on
into the glass so that the brandy slopped over and ran down the stem into the
top saucer of the pile. “Thank you," the old man said. The waiter took
the bottle back inside the cafe. He sat down at the table with his
colleague again.
"He's drunk now," he said.
"He's drunk every night.
"What did he want to kill himself for?"
"How should I know?"
"How did he do it?"
"He hung himself with a rope."
"Who cut him down?"
"His niece."
"Why did they do it?"
"Fear for his soul."
"How much money has he got?"
"He's got plenty."
"He must be eighty years old."
"Anyway, I should say he was eighty."
"I wish he would go home. I never get to bed before three o’clock.
What kind of hour is that to go to bed?"
"He stays up because he likes it."
"He's lonely. I'm not lonely. I have a wife waiting in bed for me."
"He had a wife once too."
"A wife would be no good to him now."
"You can't tell. He might be better with a wife."
"His niece looks after him. You said she cut him down."
"I know."
"I wouldn't want to be that old. An old man is a nasty thing."
"Not always. This old man is clean. He drinks without spilling. Even now,
drunk.
Look at him."
"I don't want to look at him. I wish he would go home. He has no regard for
those who must work."
The old man looked from his glass across the square, then over at the waiters.
"Another brandy," he said, pointing to his glass. […]
I. Words and Expressions.
commit suicide : tự tử
pick somebody up : tóm, bắt ai
: gõ vào vật gì
rap on something
brandy : rượu mạnh
: đưa tay ra hiệu
motion with his
: chảy tràn qua
finger
: đồ vô dụng, đồ vất
slop over đi
a nasty thing
II. Techniques of Translation
a. Informal style and everyday spoken language should be used for the
translation.
b. Colloquial forms of address between characters should be translated into
Vietnamese with equivalent words.
c. “I have a wife waiting in bed for me” should be translated with
omission.
Dịch
Một nơi sạch sẽ, sáng sủa
Đêm đã rất khuya, mọi người đã ra về hết, chỉ còn một ông già ngồi lại
dưới bóng tán cây bên ngọn đèn điện. Sương đêm khiến màn bụi vốn dày đặc
trên con đường lắng xuống. Ông ta bị điếc, nhưng mỗi khi ngồi lại 1 mình trong
quán khuya, ông có thể nhận ra sự khác biệt của màn đêm tĩnh lặng so với ban
ngày. Hai người bồi bàn biết ông lão đã hơi say rồi, thường ngày, ông là một
khách hàng không có gì để phàn nàn, chỉ có điều lúc quá say, ông thường quên
trả tiền, đó là lí do họ phải để mắt đến ông ấy.
“ Tuần trước lão ấy đã tự sát mà không chết đấy”- một người bồi bàn nói
“Tại sao?”
“Lão ta tuyệt vọng”
“Về cái gì?”
“Chẳng về cái gì cả”
“Sao cậu biết? “
“lão ấy giàu lắm”
Họ ngồi bên cái bàn sát tường gần cửa ra vào của quán café nhìn ra sân. Chẳng
còn ai ngoại trừ ông lão đang ngồi dưới bóng cây, lá đu đưa trong gió. Bất chợt
ngoài đường, một cô gái và 1 người lính đi ngang qua. Ánh đèn đường hắt lên
tấm số hiệu bằng đồng thau trên cổ áo người lính. Cô gái kia bước bên anh ta vội
vã, sương đêm rất nhiều nhưng cô chẳng có gì che đầu cả.
“ Lính gác sẽ tóm cổ lão già cho mà xem” một người bồi bàn nói.
“ Lão ta mà chết thì có ai quan tâm đâu nhỉ?”
“Giờ này mà ra đường thì bị tóm là cái chắc, lính gác mới đi qua 5 phút trước
đấy”
Trong bóng tối, ông già gõ ly vào cái đĩa để gọi phục vụ, người bồi bàn đi đến
hỏi:
“Ông cần gì?”
“Cho thêm li nữa”
“Say đấy”
Ông lão nhìn người bồi bàn, anh ta miễn cưỡng quay vào trong quầy
Lão ta sẽ ở đây cả đêm cho mà xem, tôi buồn ngủ lắm rồi, chưa bao giờ đc đi
ngủ trước 3 giờ sáng. “Sao tuần trước lão ta ko chết quách đi cho rồi nhỉ?”
Anh bồi lấy chai rượu và một cái đĩa mới từ trong quầy ra, bước giận giữ về phía
ông già. Đặt cái đĩa xuống, anh ta rót đầy ly cho ông.
“Ông nên chết từ tuần trước rồi mới phải”. Anh ta buông lời cay nghiệt vì biết
ông lão không nghe thấy. Ông lão lấy ngón tay ra hiệu cho anh bồi rót thêm chút
nữa. Anh ta rót cho đến khi rượu tràn lênh láng xuống cả chồng đĩa bên dưới.
“Cảm ơn” - người đàn ông nói.
Anh bồi xách chai rượu đi vào trong quán, ngồi xuống bên người đồng
nghiệp, anh cằn nhằn:
“Lão ta say rồi đấy”
“Đêm nào mà chả say”
“Sao lão ta lại muốn chết nhỉ?”
“Không biết và cũng chả cần phải biết”
“Lão ta tự tử kiểu gì?”
“Treo cổ bằng dây thừng”
“Rồi ai đã cứu lão?”
“Cháu ông ta”
“Sao họ lại làm thế?”
“Họ sợ linh hồn lão sẽ không siêu thoát được” (Đối với những người theo đạo
công giáo cùng thời với tác giả, tự tử là 1 trọng tội và linh hồn sẽ không được
chúa cứu rỗi, không được lên thiên đàng. Vào thời của hemingway, những người
tự tử sẽ bị chôn ở ngã ba đường chứ không được chôn trong nghĩa trang như 1
hình phạt cho tội lỗi của họ)
“Lão ta có bao nhiêu tiền nhỉ?”
“Nhiều lắm”
“Trông lão có lẽ cũng phải đến 80 rồi”
“Chắc thế, tôi cũng nghĩ lão khoảng 80”
“Tôi chỉ ước lão cuốn xéo cho rồi, tôi chưa bao giờ đc đi ngủ trước 3 giờ sáng,
có ai mà đi ngủ giờ đó không?”
“Lão ta thức đêm bởi vì lão ta thích thế”
“Lão ta cô đơn thì mặc xác lão, tôi có chăn ấm đệm êm vợ con đầy đủ ở nhà”
“Lão cũng từng có vợ đấy chứ”
“Vợ con đối với lão bây giờ chả có ý nghĩa gì cả”
“Ai mà biết được, có khi có một người đàn bà bên cạnh sẽ tốt hơn cho lão”
“Lão ta có cháu chăm sóc rồi, anh nói cháu lão đã cứu lão khi lão tự tử còn gì”
“ Ừ”
“Tôi không muốn sống lâu thế đâu, đa thọ đa nhục”
“Không hẳn vậy đâu, lão này sạch sẽ lắm, kể cả khi say lão cũng không làm đổ
một giọt rượu, nhìn mà xem”
“Nhìn làm quái gì, tôi chỉ ước lão biến mau đi, ít ra lão cũng phải biết nghĩ cho
những nhân viên như chúng ta một chút chứ.”
Bên kia, ông già nhìn về phía 2 người bồi bàn qua li rượu
“Cho li nữa đi”, ông nói,chỉ tay vào cái ly.