lời xin lỗi của một nhà toán học

Lang thang trên mạng, lướt vòng vèo qua những hồi ức xưa cũ. Đạp cái này đá cái kia, bỗng ở nơi ấy có một câu trích dẫn khiến mình phải dừng lại

Lý thuyết thì tốt, nhưng không ngăn được thực tiễn tồn tại. – Sigmund Freud

Lý thuyết thì tốt, nhưng không ngăn được thực tiễn tồn tạiDự án một thời, nơi tụ hội của 3 cái đầu… có chút gì đó tương đồng: sôi nổi, háo hức, ham hiểu biết và kể cả muốn thoát ly khỏi cái xã hội tầm thường kia. Tranh luận thâu đêm, cãi nhau cũng không ít. Một dự án hội tụ đủ mọi thứ thú vị trên đời. Thế rồi không nhớ ai là người cuối cùng đã phải viết ra câu trích dẫn trên

lý thuyết thì tốt, nhưng không ngăn được thực tiễn tồn tại
Dự án dừng lại, 3 đứa đều im lặng, rồi chìm trong những thi cử, bận bịu khác… Thực tiễn ấy
luôn có những lý do để cho chúng ta dựa vào đó và… trốn tránh
Có lẽ cả 3 đều chờ đợi, đợi để xem tình huống có gì biến chuyển không. Mình đã như thế, nhưng mình đã không đủ mạnh mẽ để đánh lên một tiếng cồng, tiếng chiêng, tiếng trống, hay đại loại những âm thanh tương tự thế mà tạm thời mình chưa nghĩ ra ^^ Thú thực là tại vì lúc ấy mình hơi mặc cảm
mình thật là dở quá đi
Nhìn lại mới thấy, trong khi kiến thức còn hạn chế, tự đóng mình trong những cái khung là cách làm dở vô cùng. Dở dở dở vô cùng :((((((((((((((((((((((((((((((((((((((((( Kể cả bỏ ra hai tuần liền chỉ chăm đầu vào sách và những tài liệu sưu tầm trên mạng, trong hai tháng trời theo đuổi dự án mà chỉ viết ra được vài dòng ngắn củn cùn cun (trừ bài đầu tiên chắc hơn chục dòng ^^) Bế tắc, không thể kết nối chúng được với nhau. Rồi đến những buổi tranh luận mà chỉ có mình là ko hiểu, tại sao có cái này, tại sao có cái kia. Mặc dù đã đọc và tìm hiểu từa lưa hết rồi đấy chứ :(( 
Thôi, kết luận là được rồi, kể ra thêm chỉ càng thêm xấu hổ !^^!
Kết luận chung chung: mình chính là tội đồ của dự án !!!^^!!!
Kết luận thêm nữa: mình thật là nhảm quá đi !!!!^^!!!!
Và … ending cái entry này ở đây là được rồi đấy !!^^!!
à p/s chút: tựa đề của entry này là tên của một quyển sách, for fun hehe 😀  mà tính ra thì làm toán cũng ko phải là quá tệ đâu, chỉ có vật vã và vật vã mà thôi! ^^!
Có một thắc mắc mà hok dám tìm hiểu là ai giận mình tới nỗi trích dẫn ra câu kia ta?? ^^!

Về truyện SỐNG

Về truyện SỐNG

Một nhà văn chân chính bao giờ cũng chỉ sáng tác vì một tâm, chỉ có nội tâm mới thật sự mách bảo anh ta, anh ta tự tư, anh ta cao thượng nổi bật biết chừng nào. Nội tâm khiến anh ta thật sự hiểu mình, một khi hiểu mình thì cũng hiểu được thế giới. Rất nhiều năm trước, tôi đã hiểu được nguyên tắc này, nhưng bảo vệ được nguyên tắc này thì phải trả giá bằng lao động vất vả và đau khổ thời gian dài. Bởi vì nội tâm đâu phải lúc nào cũng rộng mở, mà nhiều lúc nó lại đóng im ỉm. Thế là chỉ có sáng tác, sáng tác không ngừng mới có thể làm cho nội tâm mở ra, mới có thể đặt mình vào trong sự phát triển. Giống như ánh sáng của mặt trời mọc chiếu sáng đêm tối, linh cảm lúc này mới đột nhiên nảy sinh.

Từ lâu nay, tác phẩm của tôi đều bắt nguồn từ mối quan hệ căng thẳng với hiện thực. Chìm đắm trong tưởng tượng, lại bị hiện thực khống chế chặt chẽ, tôi cảm thụ rõ ràng sự phân liệt bóc tách của chính mình, tôi không thể biến mình thành thuần túy. Tôi đã từng hy vọng mình trở thành một nhà văn đồng thoại, nếu không thì là một người có tác phẩm chân thực. Nếu tôi được trở thành một trong hai người đó thì tôi nghĩ mức đau khổ trong lòng sẽ bớt đi nhiều, nhưng cùng lúc đó sức mạnh của tôi cũng sẽ yếu đi nhiều.

Trên thực tế, tôi chỉ có thể trở thành nhà văn như hiện nay. Tôi trước sau đều viết vì nhu cầu của nội tâm, lý trí không thay thế được sáng tác của tôi. Chính vì vậy trong một thời gian rất dài, tôi là một nhà văn phẫn nộ và lạnh lùng.

Đây không chỉ là khó khăn mà cá nhân tôi phải đối mặt, hầu như tất cả các nhà văn ưu tú đều ở trong mối quan hệ căng thẳng với hiện thực. Dưới ngòi bút của họ, chỉ khi nào hiện thực ở vào trạng thái xa vời vợi, thì hiện thực trong tác phẩm của họ mới tỏa sáng lung linh. Phải thấy rằng, hiện thực đã qua này tuy tràn đầy sức hấp dẫn, nhưng nó bị che phủ lên một lớp màu sắc hư ảo, ở trong đó đã nhét đầy tưởng tượng cá nhân và lý giải cá nhân. Hiện thực chân chính, hay nói một cách khác, hiện thực trong đời sống của nhà văn, đã làm cho người ta không hiểu và khó mà chung sống.

Nhà văn phải biểu đạt hiện thực mà mình chung sống với nó hàng ngày. Anh ta thường hay cảm thấy khó chịu đựng sự chân thực ồ ạt kéo đến hầu như đều đang mách bảo xấu xa và nham hiểm. Quái lạ là quá lạ ở chỗ này, tại sao những việc xấu xa cứ luôn ở bên mình, còn những chuyện tốt đẹp thì ở mãi chân trời góc biển? Hay nói khác đi, hữu ái và đồng tình thường chỉ đến bởi mối tình; còn sự thật, ngược lại, thì cứ thò tay là với được. Đúng như một nhà thơ đã từng viết: Loài người không thể chịu đựng quá nhiều chân thực.

Cũng có nhà văn thế này: suốt đời nỗ lực giải quyết mối quan hệ căng thẳng giữa bản thân và hiện thực. William Faulkner – nhà văn Mỹ – là một ví dụ thành công nhất. Ông đã tìm ra con đường ôn hòa, ông miêu tả sự vật ở trạng thái trung gian, cùng một lúc bao dung cả sự xấu xa lẫn điều tốt đẹp. Ông đặt hiện thực ở miền Nam nước Mỹ vào trong lịch sử và tinh thần nhân văn. Đây là hiện thực văn tự trên ý nghĩa chân chính. Bởi vì nó nối liền quá khứ và tương lai.

Một số nhà văn không thành công cũng miêu tả hiện thực, nhưng hiện thực dưới ngòi bút của họ, nói toạc ra chỉ là một môi trường, là hiện thực cố định và đã chết. Họ không nhìn thấy con người đến thế nào, cũng không nhìn thấy đi ra sao. Khi họ miêu tả những nhân vật suy bì tị nạnh, chúng ta sẽ cảm thấy bản thân nhà văn cũng đang suy bì tị nạnh. Những nhà văn như vậy là đang viết tác phẩm thực tại, chứ không phải tác phẩm hiện thực.

Như trên đây đã nói, quan hệ giữa tôi và hiện thực là mối quan hệ căng thẳng; nói nặng nề hơn một chút, tôi luôn luôn nhìn nhận hiện thực bằng thái độ đối địch. Cùng với sự xoay vần của thời gian, sự phẫn nộ của tôi đã dịu dần. Tôi bắt đầu ý thức được điều mà một nhà văn chân chính muốn tìm tòi là chân lý, là một chân lý bài xích – phán đoán đạo đức. Sứ mệnh của nhà văn không phải là trút xả, không phải là tố cáo hay vạch trần. Anh ta nên thể hiện, nên trình bày sự cao thượng trước mọi người. Sự cao thượng tôi nói ở đây không phải thứ tốt đẹp đơn thuần, mà là sự siêu nhiên sau khi đã hiểu rõ mọi sự vật, nhìn nhận đối xử như nhau đối với thiện và ác, đánh giá thế giới bằng con mắt đồng tình.

Chính là trong trạng thái tâm lý như vậy, tôi được nghe một bài dân ca nước Mỹ “Người hầu da đen“. Trong lời ca, người hầu da đen già ấy đã từng trải một cuộc đời gian nan khổ sở, những người ruột thịt trong gia đình đều lần lượt qua đời trước mình, còn ông vẫn đối xử với thế giới một cách hữu hảo, không hề có một câu oán thán. Bài ca này đã làm tôi xúc động sâu sắc, và tôi đã quyết định viết một câu truyện như vậy. Đó là cuốn sách có tiêu đề SỐNG này, viết về năng lực chịu đựng của con người trước khổ đau hoạn nạn và thái độ lạc quan đối với thế giới. Quá trình sáng tác đã làm cho tôi nhận rõ: Con người ta vì bản thân sự sống mà sống, chứ không phải sống vì bất cứ sự vật nào ngoài sự sống.

Tôi cảm thấy mình đã viết được một tác phẩm cao thượng.

Dư Hoa

(Vũ Công Hoan dịch)

a bờ cờ

Hix, dạo này đuối quá. Cuộc sống cứ trôi trôi dạt dạt thế nào ấy nhỉ??? Cảm giác thiếu thiếu gì đấy lại chiếm lấy bản thân rùi >"<

Quyết định đi học võ lại để thay đổi không khí :-"

Và đọc được chân lý này trong một cuốn sách Toán:
Newton's First Law of Graduation: A grad student in procrastination tends to stay in procrastination unless an external force is applied to it.
🙂 🙂 🙂

"Ông già và con trâu đi xa dần. Tôi nghe thấy cái giọng khàn khàn làm cho người nghe hết sức cảm động ấy của ông già từ xa xa vọng lại. Giữa buổi chiều tối vắng vẻ, tiếng hát của ông già lại vang lên, bay bay như gió thoảng. Ông hát rằng:
Còn trẻ đi lăng quăng
Đứng tuổi muốn tìm vàng
Về già làm hòa thượng.
Khói bếp bay nghi ngút trên những nóc nhà nông dân, sau khi tản mát lên bầu trời ngợp rang chiều, liền mất hút. Tiếng các bà mẹ gọi con í ới nổi lên hết đợt này đến đợt khác như sóng nước. Một người đàn ông gánh thùng phân đi qua trước mặt tôi, chiếc đòn gánh cứ vang lên kĩu kà kĩu kịt. Dần dần, cánh đồng trở nên yên tĩnh, bốn phía bắt đầu mờ mờ, ráng chiều phai dần. Tôi biết hoàng hôn đang sắp tắt, bóng tối trùm xuống đến nơi rồi. Tôi ngắm nhìn ruộng đồng bao la lộ rõ bộ ngực chắc nịch, đó là tư thế vẫy gọi, giống như người mẹ vẫy gọi con cái, đồng ruộng đang vẫy gọi bóng đêm về." – Dư Hoa

KHÔNG PHẢI HẠNH PHÚC – Cổ Long

  1. Có một người, trẻ tuổi, mạnh khỏe, lạc quan, sáng sủa, có một gia đình thật đẹp đẻ, có một số lương rất ổn định, có một cô vợ rất hiểu biết, còn có vài người bạn rất thân. Y cũng rất chăm chỉ làm việc, sống rất thoải mái, lâu lâu cũng đi chơi vui vẻ với bạn bè, uống tý rượu đánh tý bài bạc. Về tới nhà, có vợ chiều chuộng, con cái ngoan ngoãn, đôi giày ngủ êm ái, chiếc giường mềm mại, phòng đọc sách yên tĩnh.

    Ai ai cũng đều cảm thấy người này quá hạnh phúc, nhưng y, y lại cảm thấy RẦU MUỐN CHẾT.

    Mỗi ngày đi làm, về nhà, ăn cơm, đọc sách, sao cuộc sống con người lại đơn điệu đến thế ? Tại sao ngay cả một chút thích khích cũNg chẳng có ?

  2. Bỗng thích khích đùng một cái dồn tới, cả cuộc sống bỗng do những cơ duyên đưa lại mà biến đổi cả toàn diện, đèn hồng, rượu xanh, tóc dài mềm mại, gót chân trắng nơn nà như bạch ngọc chạm trổ, đêm tối, hoàng hôn, thế giới màu hồng màu xanh, và một gia đình nát bét không còn ra gì nữa cả.

    Người nào thấy y sống qua những ngày đa sắc đa dạng như vậy đều cảm thấy y đã tìm được hạnh phúc cho chính mình. Nhưng còn y thì sao ?

  3. Hạnh phúc ? Thế nào là hạnh phúc ?

    Tôi không thể trả lời được, nhưng tôi có nghe một người chân chính là thông minh có nói một câu:

    – Một người trong lòng chân chính là hạnh phúc, thông thường là khi họ còn chưa có được, hoặc là họ đã mất nó đi từ lâu lắm.

chiều, mưa, nhỏ

 Chiều! Mưa lất phất. Rong ruổi đường phố trên chiếc xe đạp cũ. Chiếc xe đạp đầy gỉ sắt, hậu quả của một cơn mưa Sài Gòn, vào một ngày không đẹp trời nào đó (mưa axit ???).

Mưa! Mưa thường gợi cho mình nhiều cảm xúc. Phải nói là mình suy nghĩ được rất nhiều điều hay ho dưới cái giàn "nước mắt" của ông trời ấy. Những điều hay ho đó có thể là tương lai trước mắt, hiện tại mà cũng có khi là quá khứ đã qua. Cái quá khứ in đậm những điều mình đã từng làm mà mỗi khi nghĩ lại chỉ muốn đập một cái vào đầu, chả hiểu sao những lúc đó mình lại làm vậy ^ ^. Cái tính cách của mình: hay thờ ơ, dửng dưng trước mọi chuyện; không ngờ lại còn nhớ những thứ như thế này!!

Chiều! Mưa lất phất. Thế giới của mình chỉ còn lại những suy nghĩ và cái cảm giác ấy. Cảm giác những giọt mưa thấm vào quần áo, đập vào mặt, vào đầu rồi lăn tăn chảy xuống. Vẫn vẹn nguyên như hồi nào!

Mưa vẫn rơi. Phải nói lại là mình rất hay thờ ơ với những thứ không liên quan. Thế mà mình lại ấn tượng với cô bé ấy. Cô bé ngồi đằng sau xe máy, người đằng trước có lẽ là ba. Hai người không có áo mưa như mình; nhưng mình thì hòa vào mưa, còn cô bé ấy lại như tách biệt khỏi cơn mưa vậy. Mưa chả là gì, chả quan trọng, em ấy vẫn nhìn dòng xe cộ ngược xuôi. Cái ánh mắt ấy tinh nghịch, đầy #@!$%^%^&$# như của Igor vậy. Lần đầu tiên cảm thấy (gọi là đồng cảm nhỉ) với người khác chỉ qua ánh mắt nhìn…

Mưa! Về tới nhà rồi vẫn còn mưa. Một buổi chiều đáng nhớ! Vẫn còn cảm giác vui vui 🙂

Sài Gòn, tối 29/07/2011, quả thật trên thế gian này có những thứ gì đó bình dị mà mình còn chưa biết được! :X :X :X

 Hôm qua: 26/7, bảo vệ thành công tiểu luận tốt nghiệp, chính thức xong đời sinh viên 😀

Hôm nay: thuyết trình tiếng Anh, nửa đường đứt gánh, năn nỉ thầy cho xài tiếng Việt :)) bullshit english speaking :))

đầu tuần đến h chả có thời gian chơi game luôn, được đó 😀
mà cái bụng mình càng ăn càng mau đói là sao nhỉ? @ @

Cuối cùng, gần đây, nhiều bài hát hay, ý nghĩa, hào hùng, đã được ra đời :X :X

xả xui

 Hôm nay ăn phải thứ gì mà xui dữ vậy trời. Sáng thì bỏ biên lai vào túi sau quần mà ko biết, đi tìm đã đời, hỏi người nọ người kia xong rồi mới bật ngửa ra. Chiều cúp học mượn xe thằng bạn đi qua bk đóng tiền cho thằng bạn khác, bị cái phòng nó xoay vòng vòng cuối cùng chả đóng đc lun. Ra về, gần tới bãi đổ xe móc ví lấy thẻ xe ra cầm trên tay, vậy mà khi tới nơi chiếc thẻ đã ko cánh mà bay @@ Tìm cả nửa tiếng đồng hồ ko ra, cuối cùng ngồi đợi thằng bạn học xong nó về lấy cà vẹt, ngồi không gần 2 tiếng đồng hồ 😦

Nhá nhem tối, quay lại trường lấy xe đạp, quyết định vào hiệu sách để thay đổi không khí, ko kìm nổi mua cuốn "Từ hiệu ứng con bướm đến lý thuyết hỗn độn". Cái cảm giác thích thú và tò mò trước những cuốn sách khoa học thường thức vẫn còn, như xưa … :X

 
À, bắt đầu lên kế hoạch tiếp tục học từ vựng GRE, đó đúng là cái "công cuộc" của mình :(((((((((((((((((((((( tính dậy sớm để tập viết tiếng Anh nữa…

Note: những dòng chữ mình viết ra này, mang tính chất liệt kê là chính, thời gian sẽ trả lời liệu mình có khả năng dùng ngôn ngữ để biểu thị suy nghĩ và cảm xúc của mình hay ko! ^^

 
À nữa, ngày đầu tiên học thạc sĩ nhỉ 😀 vẫn tâm niệm lời dặn của thầy "thạc sĩ, tiến sĩ chả là cái gì hết, một khi đã bước vào con đường nghiên cứu khoa học". Rốt cuộc có phải mình sẽ bước trên con đường nghiên cứu khoa học ko nhỉ (suy tư).
 
Muốn biết đánh đàn, cảm nhận âm nhạc hòa vào cuộc sống. Những thứ mình lấy làm giải lao hiện giờ chỉ khiến đầu óc mình mê muội đi mà thôi 😦

vào Sài Gòn

Cảm giác từ sáng đến h là cái không khí lạnh se se!

Ở trên tàu đọc cuốn "Bởi vì yêu"… Nhìn tựa đề, cứ nghĩ là một chuyện tình sướt mướt, những tình cảm éo le, những buổi chia tay định mệnh, …

Đọc rồi hóa ra ko phải, câu chuyện hơi li kì, nói về những nỗi đau, nỗi day dứt, sự hận thù,… một phần bởi bản thân, một phần bởi xã hội, đủ cả. Tuy nhiên kết cục lại khiến mình thất vọng đôi chút. Tác giả đã cố công tạo vẻ bí hiểm cho các nhân vật xung quanh các câu chuyện rời rạc, li kỳ để rồi hội tụ tất cả lại trên một chuyến bay để giải quyết. Tới lúc mở các nút thắt "bí hiểm" ấy ra, tình tiết lại đơn giản quá. Và, mình ko rõ tác giả viết cuốn truyện này với mục đích gì cả? Có vẻ ko hay cho lắm (có thể do sự hạn chế của bản thân mình) khi phải nói rằng câu chuyện gồm nhiều thứ nửa vời quá: đau thương chưa đến mức, li kì chưa đến mức, tình cảm chưa đến mức, … mà cũng có thể nguyên nhân thật sự là do nó ko hợp với mình. Thế thôi!

 
Chỉ dám nhận xét đôi điều, một nhà văn luôn xứng đáng được nhận sự tôn trọng lớn ở mỗi tác phẩm mình "viết" ra! Rốt cuộc, mình vẫn ko đủ chính kiến để phê phán một người 😦
 
Design a site like this with WordPress.com
Get started