Có lẽ vấn đề lớn nhất đối với mình là vượt lên chủ nghĩa hư vô, theo cả hai cách: đắm chìm vào nó hay là giấu nó đi.
Mình cứ tưởng tượng, thế giới này giống như một cánh rừng thật lớn. Nhiều người chúng ta bị lạc bên trong. Phẫn hận hay chấp nhận. Một số chọn cách an bài số phận để mặc cho tự sinh tự diệt. Một số tạo lập cuộc sống mới bên trong. Số khác tìm kiếm con đường thoát khỏi. Chấp nhận bỏ mạng trên đường, chấp nhận để lại những điều thân thương nhất, rốt cuộc cái hướng đã chọn là đúng hay sai? Được gì hay là mất tất cả, hay cuối cũng lại trở về bên những người thân yêu? Có lẽ chỉ có bản thân người đó mới biết, phải trải nghiệm mới biết được mà thôi!
Mà mình không hiểu được, nhiều người kiếm tiền để làm gì, đấu đá nhau tranh giành quyền lực để làm gì? Hết thảy có biết mình đang mắc kẹt trong "cánh rừng" kia hay không? Hay cánh rừng đó chỉ là ý thức của tui tạo ra mà thôi…
lan man tí thôi, sắp tới đi 3 tháng, mang theo 3 cuốn: tuổi thơ dữ dội, thạch anh vàng và Tom Swayer – Huckle Berry Finn; kiếm hoài kiếm hủy cuốn Trên đường mà không ra, nghe người ta bảo đi châu Âu phải mang theo cuốn đó mới sống nổi =.= mà đọc đoạn giới thiệu cũng thấy hay hay