- Có một người, trẻ tuổi, mạnh khỏe, lạc quan, sáng sủa, có một gia đình thật đẹp đẻ, có một số lương rất ổn định, có một cô vợ rất hiểu biết, còn có vài người bạn rất thân. Y cũng rất chăm chỉ làm việc, sống rất thoải mái, lâu lâu cũng đi chơi vui vẻ với bạn bè, uống tý rượu đánh tý bài bạc. Về tới nhà, có vợ chiều chuộng, con cái ngoan ngoãn, đôi giày ngủ êm ái, chiếc giường mềm mại, phòng đọc sách yên tĩnh.
Ai ai cũng đều cảm thấy người này quá hạnh phúc, nhưng y, y lại cảm thấy RẦU MUỐN CHẾT.
Mỗi ngày đi làm, về nhà, ăn cơm, đọc sách, sao cuộc sống con người lại đơn điệu đến thế ? Tại sao ngay cả một chút thích khích cũNg chẳng có ?
- Bỗng thích khích đùng một cái dồn tới, cả cuộc sống bỗng do những cơ duyên đưa lại mà biến đổi cả toàn diện, đèn hồng, rượu xanh, tóc dài mềm mại, gót chân trắng nơn nà như bạch ngọc chạm trổ, đêm tối, hoàng hôn, thế giới màu hồng màu xanh, và một gia đình nát bét không còn ra gì nữa cả.
Người nào thấy y sống qua những ngày đa sắc đa dạng như vậy đều cảm thấy y đã tìm được hạnh phúc cho chính mình. Nhưng còn y thì sao ?
- Hạnh phúc ? Thế nào là hạnh phúc ?
Tôi không thể trả lời được, nhưng tôi có nghe một người chân chính là thông minh có nói một câu:
– Một người trong lòng chân chính là hạnh phúc, thông thường là khi họ còn chưa có được, hoặc là họ đã mất nó đi từ lâu lắm.
KHÔNG PHẢI HẠNH PHÚC – Cổ Long
07 Wednesday Sep 2011
Posted in Uncategorized