Chiều! Mưa lất phất. Rong ruổi đường phố trên chiếc xe đạp cũ. Chiếc xe đạp đầy gỉ sắt, hậu quả của một cơn mưa Sài Gòn, vào một ngày không đẹp trời nào đó (mưa axit ???).
Mưa! Mưa thường gợi cho mình nhiều cảm xúc. Phải nói là mình suy nghĩ được rất nhiều điều hay ho dưới cái giàn "nước mắt" của ông trời ấy. Những điều hay ho đó có thể là tương lai trước mắt, hiện tại mà cũng có khi là quá khứ đã qua. Cái quá khứ in đậm những điều mình đã từng làm mà mỗi khi nghĩ lại chỉ muốn đập một cái vào đầu, chả hiểu sao những lúc đó mình lại làm vậy ^ ^. Cái tính cách của mình: hay thờ ơ, dửng dưng trước mọi chuyện; không ngờ lại còn nhớ những thứ như thế này!!
Chiều! Mưa lất phất. Thế giới của mình chỉ còn lại những suy nghĩ và cái cảm giác ấy. Cảm giác những giọt mưa thấm vào quần áo, đập vào mặt, vào đầu rồi lăn tăn chảy xuống. Vẫn vẹn nguyên như hồi nào!
Mưa vẫn rơi. Phải nói lại là mình rất hay thờ ơ với những thứ không liên quan. Thế mà mình lại ấn tượng với cô bé ấy. Cô bé ngồi đằng sau xe máy, người đằng trước có lẽ là ba. Hai người không có áo mưa như mình; nhưng mình thì hòa vào mưa, còn cô bé ấy lại như tách biệt khỏi cơn mưa vậy. Mưa chả là gì, chả quan trọng, em ấy vẫn nhìn dòng xe cộ ngược xuôi. Cái ánh mắt ấy tinh nghịch, đầy #@!$%^%^&$# như của Igor vậy. Lần đầu tiên cảm thấy (gọi là đồng cảm nhỉ) với người khác chỉ qua ánh mắt nhìn…
Mưa! Về tới nhà rồi vẫn còn mưa. Một buổi chiều đáng nhớ! Vẫn còn cảm giác vui vui 🙂
Sài Gòn, tối 29/07/2011, quả thật trên thế gian này có những thứ gì đó bình dị mà mình còn chưa biết được! :X :X :X