Zarathustra, tuy vậy, chỉ nhìn vào đám đông, hơi chút ngạc nhiên. Sau đó chàng nói rằng:
“Con người là sợi thừng bị kéo căng ra hai bên bởi thú vật và Siêu nhân – một sợi dây thừng bắc ngang qua vực thẳm.
Một con đường nguy hiểm, một chuyến đi nguy hiểm, một bước ngoặt nguy hiểm, một sự run rẩy và ngập ngừng đầy nguy hiểm.
Điều tuyệt vời của con người là gì là rằng anh ta là một cây cầu chứ không phải là một mục tiêu: sự đáng yêu của con người là gì là rằng anh ta là một con đường có lên có xuống.
Ta yêu mến những người mà họ sống không như những người đi xuống, bởi vì họ là những người đi lên.
Ta yêu mến những kẻ khinh mạn, bởi họ là những người sùng bái tuyệt vời, và là những mũi tên của những khát vọng vươn ra biển lớn.
Ta yêu mến những người mà không phải lần đầu tìm kiếm một lý do gì khác ở nơi những vì tinh tú xa xăm để mà họ dựa vào và dâng hiến, trừ việc dâng hiến chính họ cho thế gian, để cho thế giới này là của Siêu nhân.
Ta yêu mến anh ta người mà sống để biết, và tìm kiếm để biết rằng cuộc sống trong tương lai là của Siêu nhân. Theo đó anh tìm thấy chỗ dựa của chính mình.
Ta yêu mến anh ta người mà nỗ lực và sáng tạo, để xây dựng ngôi nhà cho Siêu nhân, và chuẩn bị cho anh ấy thế giới, thú vật, và cây cỏ: bởi vì theo đó anh tìm thấy chỗ dựa của chính mình.
Ta yêu mến anh ta vì anh ta quý mến đức hạnh của mình: bởi vì đức hạnh là ý chí của chỗ dựa trong anh, và là mũi tên của những khát vọng mãnh liệt.
Ta yêu mến anh ta người mà chỉ giữ riêng không chia sẻ xúc cảm của mình, nhưng lại muốn dâng hiến toàn bộ xúc cảm cho đức hạnh của mình: theo đó anh ta bước đi khi xúc cảm của anh vút qua cây cầu.
Ta yêu mến anh ta vì anh tạo ra từ đức hạnh sở thích và định mệnh của mình: do đó, vì mục đích của đức hạnh trong anh, anh sẵn sàng sống hưởng thụ, hay sống không có gì hơn.
Ta yêu mến anh ta vì anh ta không muốn có quá nhiều đức hạnh. Một đức hạnh thì nhiều hơn cả hai, bởi vì nó là mối ràng buộc vững chắc để cho số phận bám lấy.
Ta yêu mến anh ta vì anh có tâm hồn phong phú, người mà muốn không phải cảm ơn và không phải hoàn trả: bởi vì anh luôn luôn cho, và bày tỏ rằng không muốn giữ lại gì cho chính anh.
Ta yêu mến anh ta người mà xấu hổ mỗi khi con xúc xắc rơi xuống nghiêng về phía anh, và sau đó anh hỏi: ‘Mình là kẻ lừa đảo ư?’ – bởi vì anh muốn hạ thấp mình.
Ta yêu mến anh ta người mà đưa ra những lời quý giá trước khi hành động, và luôn luôn làm nhiều hơn những gì anh hứa: bởi vì anh tìm thấy chỗ dựa của chính mình.
Ta yêu mến anh ta vì anh biện minh cho những gì của tương lai, và chứng thực những gì trong quá khứ: bởi vì anh muốn hạ thấp cái hiện tại này.
Ta yêu mến anh ta người mà chế ngự được Chúa của anh, bởi vì anh yêu Chúa của anh: vì anh phải hạ thấp sự phẫn nộ của Chúa trong anh.
Ta yêu mến anh ta vì anh có tâm hồn sâu thẳm đến tận cùng mọi nỗi bi thương, và phải bỏ đi những điều chỉ hơi quan trọng: theo đó anh sẵn sàng để vượt qua cây cầu.
Ta yêu mến anh ta vì tâm hồn anh quá bao dung đến nỗi anh quên cả bản thân, và tất cả mọi thứ đều ở trong anh: vậy nên tất cả mọi thứ trở thành chỗ dựa cho anh.
Ta yêu mến anh ta vì tâm hồn và trái tim tự do của anh: do đó trong đầu anh chỉ là tình thương của trái tim anh; trái tim anh, lẽ dĩ nhiễn, là động cơ của chỗ dựa trong anh.
Ta yêu tất cả những ai giống như những giọt nước từng hạt một thoát ra khỏi đám mây tối tăm đang bao phủ loài người: chúng báo trước sự xuất hiện của những ánh chớp, và tàn lụi đi như những vì sứ giả.
Nhìn kìa, ta là một dấu hiệu của ánh chớp, và từng giọt nặng trĩu đã thoát ra khỏi đám mây: chớp sáng ấy, tất nhiên, là Siêu nhân.
———————————————————————————–
dịch từ http://churchofsatan.tv/zarathustra.html
P/S: rất mong pà con ủng hộ để mình còn có động lực mà tiếp tục ^ ^