Tags
Zarathustra xuống núi một mình, trên đường đi không có lấy một bóng người. Cuối cùng chàng bước vào một khu rừng, đột nhiên ngay trước mũi chân chàng xuất hiện một ông lão, một người ẩn cư đã nhiều năm. Và ông lão bảo với Zarathustra:
“Kẻ lãng du này không phải là ai xa lạ với ta! Nhiều năm về trước hắn đã băng qua con đường này; tên hắn được gọi là Zarathustra, nhưng hắn đã thay đổi. Sau khi ngươi đã mang đống tro tàn của ngươi tới những rặng núi: nay có phải ngươi lại sẽ mang ngọn lửa của ngươi tới các thung lũng? Ngươi không sợ bị trừng phạt một khi ngươi gây ra những trận cháy?
Đúng, ta nhận ra Zarathutra. Giờ đây đôi mắt hắn đã trong suốt, không còn những tia nhạo báng hay miễn cưỡng nữa. Hãy nhìn những tia nhảy múa trong mắt hắn kìa!
Zarathustra đã thay đổi thật sự! Zarathustra đã trở thành một đứa trẻ, một người vừa được đánh thức. Ngươi định sẽ làm gì ở vương quốc của những kẻ còn đang trong cơn mê ngủ? Ngươi đang trôi nổi trong biển cả của linh hồn, và biển cả đã nâng đỡ ngươi. Rốt cuộc là, ngươi đã đủ sẵn sàng cho một vùng đất khô cằn? Ngươi đã đủ sẵn sàng để đưa chính ngươi vào bờ?”
Zarathustra trả lời: “Ta yêu con người.”
“Tại sao,” vị thánh nói, “ta lại đi tới rừng sâu và sa mạc? Đó không phải là vì ta yêu con người? Giờ đây ta yêu Chúa! Ta chẳng ưa gì loài người; họ là một thứ quá không hoàn hảo đối với ta. Yêu nhân loại sẽ là tai họa đối với ta.”
Zarathustra trả lời: “Ta đã nói về tình yêu? Ta đang mang tới con người một món quà.”
“Đừng đưa gì cho họ!” vị thánh nói. “Đón lấy gánh nặng của họ, và mang nó đi giúp họ – điều đó hẵn họ rất bằng lòng, giá như mà nó cũng khiến ngươi bằng lòng. Nếu, tất nhiên, ngươi vẫn muốn đưa cho họ vài thứ, hãy bố thí cho họ, và để họ phải cầu xin!”
“Không,” Zarathustra ngắt lời, “ta sẽ không bố thí, ta không đủ tệ để làm điều đó.”
Vị thánh cười nhạo Zarathustra, và nói: “Để xem họ có thể chấp nhận món quà quí giá của ngươi! Họ luôn nghi ngờ các ẩn sĩ, và không tin rằng chúng ta đến để đưa. Mỗi bước chân chúng ta hạ xuống trên những con đường của họ. Và chuyện gì sẽ xảy ra nếu vào nửa đêm, khi họ đã an nghỉ trên giường, họ nghe tiếng một người đang đi ngoài trời khi mà bình minh còn chưa ló dạng? Phải chăng họ sẽ tự nói với chính mình: ‘Tên trộm kia đang đi đâu vậy nhỉ?’
Đừng đi đến loài người, hãy sống với rừng sâu. Hãy vui chơi với thú rừng! Chẳng lẽ ngươi không muốn giống như ta – một con gấu giữa bầy gấu, một con chim giữa đàn chim?”
“Và người ẩn sĩ làm gì ở trong rừng?” Zarathustra hỏi.
Vị ẩn sĩ trả lời: “Ta sáng tác những bản thánh ca và hát chúng; cùng với việc tạo ra các bài thánh ca ta cười và ta khóc và ta ngân nga: ta đã tụng ca Chúa bằng cách đó. Bởi việc hát, khóc, cười, và ngâm nga ta ngợi ca Chúa là Chúa của ta. À, mà ngươi nói là mang cho chúng ta một món quà?”
Khi Zarathustra nghe những từ này, chàng khom lưng trước vị ẩn sĩ và nói: “Ta có thể mang lại cho ngài cái gì? Ta có lẽ sẽ rời khỏi đây bây giờ vì sợ rằng sẽ tiếp tục làm phiền ngài mất thôi!” – Đoạn hai người họ rẽ ra mỗi người mỗi hướng, ông lão và Zarathustra, cùng cười như hai đứa trẻ.
Nhưng khi Zarathustra còn lại một mình, chàng tự nói trong thâm tâm rằng: “Có lẽ nào lại như thế? Vị ẩn sĩ già trong rừng sâu này đã chưa nghe tin mới, rằng Chúa đã chết!”
———————————————————————————–
P/S: món quà Zarathustra mang đến cho loài người sẽ là gì? 😀